小学新课标必背75首古诗(带拼音·无译文·按年级分段)
一年级必背(8首)
1. 江南(汉乐府)
jiāng nán kě cǎi lián,lián yè hé tián tián。江南可采莲,莲叶何田田。
yú xì lián yè jiān。yú xì lián yè dōng,
鱼戏莲叶间。鱼戏莲叶东,
yú xì lián yè xī,yú xì lián yè nán,
鱼戏莲叶西,鱼戏莲叶南,
yú xì lián yè běi。
鱼戏莲叶北。
2. 咏鹅(唐·骆宾王)
é,é,é,qū xiàng xiàng tiān gē。鹅,鹅,鹅,曲项向天歌。
bái máo fú lǜ shuǐ,hóng zhǎng bō qīng bō。
白毛浮绿水,红掌拨清波。
3. 风(唐·李峤)
jiě luò sān qiū yè,néng kāi èr yuè huā。解落三秋叶,能开二月花。
guò jiāng qiān chǐ làng,rù zhú wàn gān xié。
过江千尺浪,入竹万竿斜。
4. 咏柳(唐·贺知章)
bì yù zhuāng chéng yī shù gāo,wàn tiáo chuí xià lǜ sī tāo。碧玉妆成一树高,万条垂下绿丝绦。
bù zhī xì yè shuí cái chū,èr yuè chūn fēng sì jiǎn dāo。
不知细叶谁裁出,二月春风似剪刀。
5. 春晓(唐·孟浩然)
chūn mián bù jué xiǎo,chù chù wén tí niǎo。春眠不觉晓,处处闻啼鸟。
yè lái fēng yǔ shēng,huā luò zhī duō shǎo。
夜来风雨声,花落知多少。
6. 静夜思(唐·李白)
chuáng qián míng yuè guāng,yí shì dì shàng shuāng。床前明月光,疑是地上霜。
jǔ tóu wàng míng yuè,dī tóu sī gù xiāng。
举头望明月,低头思故乡。
7. 所见(清·袁枚)
mù tóng qí huáng niú,gē shēng zhèn lín yuè。牧童骑黄牛,歌声振林樾。
yì yù bǔ míng chán,hū rán bì kǒu lì。
意欲捕鸣蝉,忽然闭口立。
8. 村居(清·高鼎)
cǎo zhǎng yīng fēi èr yuè tiān,fú dī yáng liǔ zuì chūn yān。草长莺飞二月天,拂堤杨柳醉春烟。
ér tóng sàn xué guī lái zǎo,máng chèn dōng fēng fàng zhǐ yuān。
儿童散学归来早,忙趁东风放纸鸢。
二年级必背(8首)
9. 敕勒歌(北朝民歌)
chì lè chuān,yīn shān xià。敕勒川,阴山下。
tiān sì qióng lú,lǒng gài sì yě。
天似穹庐,笼盖四野。
tiān cāng cāng,yě máng máng,
天苍苍,野茫茫,
fēng chuī cǎo dī xiàn niú yáng。
风吹草低见牛羊。
10. 登鹳雀楼(唐·王之涣)
bái rì yī shān jìn,huáng hé rù hǎi liú。白日依山尽,黄河入海流。
yù qióng qiān lǐ mù,gèng shàng yī céng lóu。
欲穷千里目,更上一层楼。
11. 凉州词(唐·王翰)
pú táo měi jiǔ yè guāng bēi,yù yǐn pí pá mǎ shàng cuī。葡萄美酒夜光杯,欲饮琵琶马上催。
zuì wò shā chǎng jūn mò xiào,gǔ lái zhēng zhàn jǐ rén huí?
醉卧沙场君莫笑,古来征战几人回?
12. 出塞(唐·王昌龄)
qín shí míng yuè hàn shí guān,wàn lǐ cháng zhēng rén wèi huán。秦时明月汉时关,万里长征人未还。
dàn shǐ lóng chéng fēi jiàng zài,bù jiào hú mǎ dù yīn shān。
但使龙城飞将在,不教胡马度阴山。
13. 芙蓉楼送辛渐(唐·王昌龄)
hán yǔ lián jiāng yè rù wú,píng míng sòng kè chǔ shān gū。寒雨连江夜入吴,平明送客楚山孤。
luò yáng qīn yǒu rú xiāng wèn,yī piàn bīng xīn zài yù hú。
洛阳亲友如相问,一片冰心在玉壶。
14. 鹿柴(唐·王维)
kōng shān bù jiàn rén,dàn wén rén yǔ xiǎng。空山不见人,但闻人语响。
fǎn yǐng rù shēn lín,fù zhào qīng tái shàng。
返景入深林,复照青苔上。
15. 江雪(唐·柳宗元)
qiān shān niǎo fēi jué,wàn jìng rén zōng miè。千山鸟飞绝,万径人踪灭。
gū zhōu suō lì wēng,diào yú hán jiāng xuě。
孤舟蓑笠翁,独钓寒江雪。
16. 寻隐者不遇(唐·贾岛)
sōng xià wèn tóng zǐ,yán shī cǎi yào qù。松下问童子,言师采药去。
zhǐ zài cǐ shān zhōng,yún shēn bù zhī chù。
只在此山中,云深不知处。
三年级必背(12首)
17. 长歌行(汉乐府)
qīng qīng yuán zhōng kuí,zhāo lù dài rì xī。青青园中葵,朝露待日晞。
yáng chūn bù dé zé,wàn wù shēng guāng huī。
阳春布德泽,万物生光辉。
cháng kǒng qiū jié zhì,kūn huáng huā yè shuāi。
常恐秋节至,焜黄华叶衰。
bǎi chuān dōng dào hǎi,hé shí fù xī guī?
百川东到海,何时复西归?
shào zhuàng bù nǔ lì,lǎo dà tú shāng bēi。
少壮不努力,老大徒伤悲。
18. 回乡偶书(唐·贺知章)
shào xiǎo lí jiā lǎo dà huí,xiāng yīn wú gǎi bìn máo shuāi。少小离家老大回,乡音无改鬓毛衰。
ér tóng xiāng jiàn bù xiāng shí,xiào wèn kè cóng hé chù lái。
儿童相见不相识,笑问客从何处来。
19. 凉州词(唐·王之涣)
huáng hé yuǎn shàng bái yún jiān,yī piàn gū chéng wàn rèn shān。黄河远上白云间,一片孤城万仞山。
qiāng dí hé xū yuàn yáng liǔ,chūn fēng bù dù yù mén guān。
羌笛何须怨杨柳,春风不度玉门关。
20. 送元二使安西(唐·王维)
wèi chéng zhāo yù yì qīng chén,kè shè qīng qīng liǔ sè xīn。渭城朝雨浥轻尘,客舍青青柳色新。
quàn jūn gèng jìn yī bēi jiǔ,xī chū yáng guān wú gù rén。
劝君更尽一杯酒,西出阳关无故人。
21. 九月九日忆山东兄弟(唐·王维)
dú zài yì xiāng wéi yì kè,měi féng jiā jié bèi sī qīn。独在异乡为异客,每逢佳节倍思亲。
yáo zhī xiōng dì dēng gāo chù,biàn chā zhū yú shǎo yī rén。
遥知兄弟登高处,遍插茱萸少一人。
22. 古朗月行(节选)(唐·李白)
xiǎo shí bù shí yuè,hū zuò bái yù pán。小时不识月,呼作白玉盘。
yòu yí yáo tái jìng,fēi zài qīng yún duān。
又疑瑶台镜,飞在青云端。
23. 望庐山瀑布(唐·李白)
rì zhào xiāng lú shēng zǐ yān,yáo kàn pù bù guà qián chuān。日照香炉生紫烟,遥看瀑布挂前川。
fēi liú zhí xià sān qiān chǐ,yí shì yín hé luò jiǔ tiān。
飞流直下三千尺,疑是银河落九天。
24. 赠汪伦(唐·李白)
lǐ bái chéng zhōu jiāng yù xíng,hū wén àn shàng tà gē shēng。李白乘舟将欲行,忽闻岸上踏歌声。
táo huā tán shuǐ shēn qiān chǐ,bù jí wāng lún sòng wǒ qíng。
桃花潭水深千尺,不及汪伦送我情。
25. 黄鹤楼送孟浩然之广陵(唐·李白)
gù rén xī cí huáng hè lóu,yān huā sān yuè xià yáng zhōu。故人西辞黄鹤楼,烟花三月下扬州。
gū fān yuǎn yǐng bì kōng jìn,wéi jiàn cháng jiāng tiān jì liú。
孤帆远影碧空尽,唯见长江天际流。
26. 早发白帝城(唐·李白)
zhāo cí bái dì cǎi yún jiān,qiān lǐ jiāng líng yī rì huán。朝辞白帝彩云间,千里江陵一日还。
liǎng àn yuán shēng tí bù zhù,qīng zhōu yǐ guò wàn chóng shān。
两岸猿声啼不住,轻舟已过万重山。
27. 望天门山(唐·李白)
tiān mén chū duàn chǔ jiāng kāi,bì shuǐ dōng liú zhì cǐ huí。天门中断楚江开,碧水东流至此回。
liǎng àn qīng shān xiāng duì chū,gū fān yī piàn rì biān lái。
两岸青山相对出,孤帆一片日边来。
28. 别董大(唐·高适)
qiān lǐ huáng yún bái rì xūn,běi fēng chuī yàn xuě fēn fēn。千里黄云白日曛,北风吹雁雪纷纷。
mò chóu qián lù wú zhī jǐ,tiān xià shuí rén bù shí jūn。
莫愁前路无知己,天下谁人不识君。
四年级必背(12首)
29. 绝句(唐·杜甫)
liǎng gè huáng lí míng cuì liǔ,yī háng bái lù shàng qīng tiān。两个黄鹂鸣翠柳,一行白鹭上青天。
chuāng hán xī lǐng qiān qiū xuě,mén bó dōng wú wàn lǐ chuán。
窗含西岭千秋雪,门泊东吴万里船。
30. 春夜喜雨(唐·杜甫)
hǎo yǔ zhī shí jié,dāng chūn nǎi fā shēng。好雨知时节,当春乃发生。
suí fēng qián rù yè,rùn wù xì wú shēng。
随风潜入夜,润物细无声。
yě jìng yún jù hēi,jiāng chuán huǒ dú míng。
野径云俱黑,江船火独明。
xiǎo kàn hóng shī chù,huā zhòng jǐn guān chéng。
晓看红湿处,花重锦官城。
31. 绝句(唐·杜甫)
chí rì jiāng shān lì,chūn fēng huā cǎo xiāng。迟日江山丽,春风花草香。
ní róng fēi yàn zǐ,shā nuǎn shuǐ yuān yāng。
泥融飞燕子,沙暖睡鸳鸯。
32. 江畔独步寻花(唐·杜甫)
huáng shī tǎ qián jiāng shuǐ dōng,chūn guāng lǎn kùn yǐ wēi fēng。黄师塔前江水东,春光懒困倚微风。
táo huā yī cù kāi wú zhǔ,kě ài shēn hóng qiǎn qiǎo hóng。
桃花一簇开无主,可爱深红爱浅红。
33. 枫桥夜泊(唐·张继)
yuè luò wū tí shuāng mǎn tiān,jiāng fēng yú huǒ duì chóu mián。月落乌啼霜满天,江枫渔火对愁眠。
gū sū chéng wài hán shān sì,yè bàn zhōng shēng dào kè chuán。
姑苏城外寒山寺,夜半钟声到客船。
34. 滁州西涧(唐·韦应物)
dú lián yōu cǎo jiàn biān shēng,shàng yǒu huáng lí shēn shù míng。独怜幽草涧边生,上有黄鹂深树鸣。
chūn cháo dài yǔ wǎn lái jí,yě dù wú rén zhōu zì héng。
春潮带雨晚来急,野渡无人舟自横。
35. 游子吟(唐·孟郊)
cí mǔ shǒu zhōng xiàn,yóu zǐ shēn shàng yī。慈母手中线,游子身上衣。
lín xíng mì mì féng,yì kǒng chí chí guī。
临行密密缝,意恐迟迟归。
shuí yán cùn cǎo xīn,bào dé sān chūn huī。
谁言寸草心,报得三春晖。
36. 早春呈水部张十八员外(唐·韩愈)
tiān jiē xiǎo yǔ rùn rú sū,cǎo sè yáo kàn jìn què wú。天街小雨润如酥,草色遥看近却无。
zuì shì yī nián chūn hǎo chù,jué shèng yān liǔ mǎn huáng dū。
最是一年春好处,绝胜烟柳满皇都。
37. 渔歌子(唐·张志和)
xī sài shān qián bái lù fēi,táo huā liú shuǐ guì yú féi。西塞山前白鹭飞,桃花流水鳜鱼肥。
qīng ruò lì,lǜ suō yī,xié fēng xì yǔ bù xū guī。
青箬笠,绿蓑衣,斜风细雨不须归。
38. 塞下曲(唐·卢纶)
yuè hēi yàn gāo fēi,chán yú yè dùn táo。月黑雁飞高,单于夜遁逃。
yù jiāng qīng qí zhú,dà xuě mǎn gōng dāo。
欲将轻骑逐,大雪满弓刀。
39. 望洞庭(唐·刘禹锡)
hú guāng qiū yuè liǎng xiāng hé,tán miàn wú fēng jìng wèi mó。湖光秋月两相和,潭面无风镜未磨。
yáo wàng dòng tíng shān shuǐ cuì,bái yín pán lǐ yī qīng luó。
遥望洞庭山水翠,白银盘里一青螺。
40. 浪淘沙(唐·刘禹锡)
jiǔ qū huáng hé wàn lǐ shā,làng táo fēng bǒ zì tiān yá。九曲黄河万里沙,浪淘风簸自天涯。
rú jīn zhí shàng yín hé qù,tóng dào qiān niú zhī nǚ jiā。
如今直上银河去,同到牵牛织女家。
五年级必背(18首)
41. 赋得古原草送别(唐·白居易)
lí lí yuán shàng cǎo,yī suì yī kū róng。离离原上草,一岁一枯荣。
yě huǒ shāo bù jìn,chūn fēng chuī yòu shēng。
野火烧不尽,春风吹又生。
yuǎn fāng qīn gǔ dào,qíng cuì jiē huāng chéng。
远芳侵古道,晴翠接荒城。
yòu sòng wáng sūn qù,qī qī mǎn bié qíng。
又送王孙去,萋萋满别情。
42. 池上(唐·白居易)
xiǎo wán chēng xiǎo tǐng,tōu cǎi bái lián huí。小娃撑小艇,偷采白莲回。
bù jiě cáng zōng jì,fú píng yī dào kāi。
不解藏踪迹,浮萍一道开。
43. 忆江南(唐·白居易)
jiāng nán hǎo,fēng jǐng jiù céng ān。江南好,风景旧曾谙。
rì chū jiāng huā hóng shèng huǒ,chūn lái jiāng shuǐ lǜ rú lán。
日出江花红胜火,春来江水绿如蓝。
néng bù yì jiāng nán?
能不忆江南?
44. 小儿垂钓(唐·胡令能)
péng tóu zhì zǐ xué chuí lún,cè zuò méi tái cǎo yìng shēn。蓬头稚子学垂纶,侧坐莓苔草映身。
lù rén jiè wèn yáo zhāo shǒu,pà de yú jīng bù yīng rén。
路人借问遥招手,怕得鱼惊不应人。
45. 悯农(其一)(唐·李绅)
chūn zhǒng yī lì sù,qiū shōu wàn kē zǐ。春种一粒粟,秋收万颗子。
sì hǎi wú xián tián,nóng fū yóu è sǐ。
四海无闲田,农夫犹饿死。
46. 悯农(其二)(唐·李绅)
chú hé rì dāng wǔ,hàn dī hé xià tǔ。锄禾日当午,汗滴禾下土。
shuí zhī pán zhōng cān,lì lì jiē xīn kǔ。
谁知盘中餐,粒粒皆辛苦。
47. 山行(唐·杜牧)
yuǎn shàng hán shān shí jìng xiá,bái yún shēng chù yǒu rén jiā。远上寒山石径斜,白云生处有人家。
tíng chē zuò ài fēng lín wǎn,shuāng yè hóng yú èr yuè huā。
停车坐爱枫林晚,霜叶红于二月花。
48. 清明(唐·杜牧)
qīng míng shí jié yǔ fēn fēn,lù shàng xíng rén yù duàn hún。清明时节雨纷纷,路上行人欲断魂。
jiè wèn jiǔ jiā hé chù yǒu,mù tóng yáo zhǐ xìng huā cūn。
借问酒家何处有,牧童遥指杏花村。
49. 江南春(唐·杜牧)
qiān lǐ yīng tí lǜ yìng hóng,shuǐ cūn shān guō jiǔ qí fēng。千里莺啼绿映红,水村山郭酒旗风。
nán cháo sì bǎi bā shí sì,duō shǎo lóu tái yān yǔ zhōng。
南朝四百八十寺,多少楼台烟雨中。
50. 蜂(唐·罗隐)
bù lùn píng dì yǔ shān jiān,wú xiàn fēng guāng jìn bèi zhàn。不论平地与山尖,无限风光尽被占。
cǎi dé bǎi huā chéng mì hòu,wèi shuí xīn kǔ wèi shuí tián?
采得百花成蜜后,为谁辛苦为谁甜?
51. 江上渔者(宋·范仲淹)
jiāng shàng wǎng lái rén,dàn ài lú yú měi。江上往来人,但爱鲈鱼美。
jūn kàn yī yè zhōu,chū mò fēng bō lǐ。
君看一叶舟,出没风波里。
52. 元日(宋·王安石)
bào zhú shēng zhōng yī suì chú,chūn fēng sòng nuǎn rù tú sū。爆竹声中一岁除,春风送暖入屠苏。
qiān mén wàn hù tóng tóng rì,zǒng bǎ xīn táo huàn jiù fú。
千门万户曈曈日,总把新桃换旧符。
53. 泊船瓜洲(宋·王安石)
jīng kǒu guā zhōu yī shuǐ jiān,zhōng shān zhǐ gé shù chóng shān。京口瓜洲一水间,钟山只隔数重山。
chūn fēng yòu lǜ jiāng nán àn,míng yuè hé shí zhào wǒ huán?
春风又绿江南岸,明月何时照我还?
54. 书湖阴先生壁(宋·王安石)
máo yán cháng sǎo jìng wú tái,huā mù chéng qī shǒu zì zāi。茅檐长扫净无苔,花木成畦手自栽。
yī shuǐ hù tián jiāng lǜ rào,liǎng shān pái tà sòng qīng lái。
一水护田将绿绕,两山排闼送青来。
55. 六月二十七日望湖楼醉书(宋·苏轼)
hēi yún fān mò wèi zhē shān,bái yǔ tiào zhū luàn rù chuán。黑云翻墨未遮山,白雨跳珠乱入船。
juǎn dì fēng lái hū chuī sàn,wàng hú lóu xià shuǐ rú tiān。
卷地风来忽吹散,望湖楼下水如天。
56. 饮湖上初晴后雨(宋·苏轼)
shuǐ guāng liàn yàn qíng fāng hǎo,shān sè kōng méng yǔ yì qí。水光潋滟晴方好,山色空蒙雨亦奇。
yù bǎ xī hú bǐ xī zǐ,dàn zhuāng nóng mǒ zǒng xiāng yí。
欲把西湖比西子,淡妆浓抹总相宜。
57. 惠崇春江晚景(宋·苏轼)
zhú wài táo huā sān liǎng zhī,chūn jiāng shuǐ nuǎn yā xiān zhī。竹外桃花三两枝,春江水暖鸭先知。
lóu hāo mǎn dì lú yá duǎn,zhèng shì hé tún yù shàng shí。
蒌蒿满地芦芽短,正是河豚欲上时。
58. 题西林壁(宋·苏轼)
héng kàn chéng lǐng cè chéng fēng,yuǎn jìn gāo dī gè bù tóng。横看成岭侧成峰,远近高低各不同。
bù shí lú shān zhēn miàn mù,zhǐ yuán shēn zài cǐ shān zhōng。
不识庐山真面目,只缘身在此山中。
六年级必背(17首)
59. 夏日绝句(宋·李清照)
shēng dāng zuò rén jié,sǐ yì wéi guǐ xióng。生当作人杰,死亦为鬼雄。
zhì jīn sī xiàng yǔ,bù kěn guò jiāng dōng。
至今思项羽,不肯过江东。
60. 三衢道中(宋·曾几)
méi zǐ huáng shí rì rì qíng,xiǎo xī fàn jìn què shān xíng。梅子黄时日日晴,小溪泛尽却山行。
lǜ yīn bù jiǎn lái shí lù,tiān dé huáng lí sì wǔ shēng。
绿阴不减来时路,添得黄鹂四五声。
61. 示儿(宋·陆游)
sǐ qù yuán zhī wàn shì kōng,dàn bēi bù jiàn jiǔ zhōu tóng。死去元知万事空,但悲不见九州同。
wáng shī běi dìng zhōng yuán rì,jiā jì wú wàng gào nǎi wēng。
王师北定中原日,家祭无忘告乃翁。
62. 秋夜将晓出篱门迎凉有感(宋·陆游)
sān wàn lǐ hé dōng rù hǎi,wǔ qiān rèn yuè shàng mó tiān。三万里河东入海,五千仞岳上摩天。
yí mín lèi jìn hú chén lǐ,nán wàng wáng shī yòu yī nián。
遗民泪尽胡尘里,南望王师又一年。
63. 四时田园杂兴(其三十一)(宋·范成大)
zhòu chū yún tián yè jù má,cūn zhuāng ér nǚ gè dāng jiā。昼出耘田夜绩麻,村庄儿女各当家。
tóng sūn wèi jiě gòng gēng zhī,yě bàng sāng yīn xué zhǒng guā。
童孙未解供耕织,也傍桑阴学种瓜。
64. 四时田园杂兴(其二十五)(宋·范成大)
méi zǐ jīn huáng xìng zǐ féng,mài huā xuě bái cài huā xī。梅子金黄杏子肥,麦花雪白菜花稀。
rì cháng lí luò wú rén guò,wéi yǒu qīng tíng jiá dié fēi。
日长篱落无人过,惟有蜻蜓蛱蝶飞。
65. 小池(宋·杨万里)
quán yǎn wú shēng xī xī liú,shù yīn zhào shuǐ ài qíng róu。泉眼无声惜细流,树阴照水爱晴柔。
xiǎo hé cái lù jiān jiān jiǎo,zǎo yǒu qīng tíng lì shàng tóu。
小荷才露尖尖角,早有蜻蜓立上头。
66. 晓出净慈寺送林子方(宋·杨万里)
bì jìng xī hú liù yuè zhōng,fēng guāng bù yǔ sì shí tóng。毕竟西湖六月中,风光不与四时同。
jiē tiān lián yè wú qióng bì,yìng rì hé huā bié yàng hóng。
接天莲叶无穷碧,映日荷花别样红。
67. 春日(宋·朱熹)
shèng rì xún fāng sì shuǐ bīn,wú biān guāng jǐng yī shí xīn。胜日寻芳泗水滨,无边光景一时新。
děng xián shí dé dōng fēng miàn,wàn zǐ qiān hóng zǒng shì chūn。
等闲识得东风面,万紫千红总是春。
68. 观书有感(其一)(宋·朱熹)
bàn mǔ fāng táng yī jiàn kāi,tiān guāng yún yǐng gòng pái huái。半亩方塘一鉴开,天光云影共徘徊。
wèn qú nǎ dé qīng rú xǔ?wèi yǒu yuán tóu huó shuǐ lái。
问渠那得清如许?为有源头活水来。
69. 题临安邸(宋·林升)
shān wài qīng shān lóu wài lóu,xī hú gē wǔ jǐ shí xiū?山外青山楼外楼,西湖歌舞几时休?
nuǎn fēng xūn dé yóu rén zuì,zhí bǎ háng zhōu zuò biàn zhōu。
暖风熏得游人醉,直把杭州作汴州。
70. 游园不值(宋·叶绍翁)
yīng lián jī chǐ yìn cāng tái,xiǎo kòu chái fēi jiǔ bù kāi。应怜屐齿印苍苔,小扣柴扉久不开。
chūn sè mǎn yuán guān bù zhù,yī zhī hóng xìng chū qiáng lái。
春色满园关不住,一枝红杏出墙来。
71. 乡村四月(宋·翁卷)
lǜ biàn shān yuán bái mǎn chuān,zǐ guī shēng lǐ yǔ rú yān。绿遍山原白满川,子规声里雨如烟。
xiāng cūn sì yuè xián rén shǎo,才了 silkworm zhī yòu chāi tián。
乡村四月闲人少,才了蚕桑又插田。
72. 墨梅(元·王冕)
wǒ jiā xǐ yàn chí tóu shù,gè gè huā kāi dàn mò xiāng。我家洗砚池头树,个个花开淡墨香。
bù yào rén kuā yán sè hǎo,zhǐ liú qīng qì mǎn qián kūn。
不要人夸颜色好,只留清气满乾坤。
73. 石灰吟(明·于谦)
qiān chuí wàn záo chū shēn shān,liè huǒ fén shāo ruò děng xián。千锤万凿出深山,烈火焚烧若等闲。
fěn gǔ suì shēn hún bù pà,yào liú qīng bái zài rén jiān。
粉骨碎身浑不怕,要留清白在人间。
74. 竹石(清·郑燮)
yǎo dìng qīng shān bù fàng sōng,lì gēn yuán zài pò yán zhōng。咬定青山不放松,立根原在破岩中。
qiān mó wàn jī hái jiān jìn,rèn ěr dōng xī nán běi fēng。
千磨万击还坚劲,任尔东西南北风。
75. 己亥杂诗(清·龚自珍)
qīng shān bù gǎi lǎo yún yán,bái rì fān gēng yī yè jiān。青山不改老云烟,白日翻更一夜天。
wǒ quàn tiān gōng chóng dǒu sǒu,bù jū yī gé jiàng rén cái。
我劝天公重抖擞,不拘一格降人才。